Vợ ốm nghén, chồng nấu bát cháo bê tận giường rồi lẩm bẩm: Nay cô ăn hết 140 ngàn đấy!

Nghe chồng nói rõ từng từ mà nước mắt tôi rơi lã chã, tủi thân và chạnh lòng không để đâu cho hết.

Lúc mới quen nhau, tôi cũng biết chồng là người đàn ông rất tính toán. Lúc ấy, tôi còn nghĩ người như vậy cũng tốt, chỉ cần chịu khó làm ăn và biết tính toán như vậy có khi vợ con được nhờ. Nhưng lấy nhau về, tôi mới thấy ý nghĩ đó của mình sai lầm.

Lấy chồng quá keo kiệt, chi tiêu gì cũng tính đi tính lại khiến tôi sống khổ sở. 2 đứa đều đi làm nhưng lương lậu về đến nhà là anh tính chi li từng khoản điện nước, thức ăn. Hà tiện quá nên lúc nào chồng cũng tiếc tiền ăn uống hay mua quần áo. Đi đâu vợ chồng tôi chẳng có nổi một bộ cánh đẹp để mặc khiến nhiều lúc tôi xấu hổ còn chồng cứ bảo:

“Miễn có tiền trong túi rủng rỉnh, mình không mặc rách là chẳng ai cười cả”.

Vợ ốm nghén, chồng nấu bát cháo bê tận giường rồi lẩm bẩm: Nay cô ăn hết 140 ngàn đấy!

Có con nhỏ, chồng suốt ngày kêu ca nuôi tốn kém, biết thế không đẻ?! (Ảnh minh họa)

Chẳng thế mà hàng tháng dù có con nhỏ, chúng tôi cũng chỉ tiêu 5-6 triệu đồng mà anh cứ kêu trời lên tốn kém. Nhất là những lúc con ốm sốt phải đi bác sĩ khám và lấy thuốc uống mất tiền triệu chồng xót như sát muối. Anh cứ than thở biết nuôi con nhỏ tốn như này sẽ không đẻ.

Nhiều người không biết cứ tưởng anh nói đùa nhưng tôi biết là thật. Đó là lý do mà anh lúc nào cũng chủ động dùng bao cao su phòng tránh vì sợ vợ có thể mang bầu ngoài ý muốn, nuôi con lại tốn kém.

Nhưng có lẽ người tính không bằng trời tính, hơn tháng trước thấy bụng thường xuyên bị chướng, luôn nhạt mồm nhạt miệng và mệt mỏi rũ ra, tôi thử que lên 2 vạch đỏ chót. Vội đưa cho chồng xem tin vui có bé thứ 2 thì anh xanh mặt luống cuống:

“Sao lại có thể có bầu được, anh đã luôn đeo bao từ đầu đến cuối rồi mà lại nhỡ được là sao?”.

Sau vài ngày cân nhắc, chồng đưa ra quyết định:

“Thôi nhỡ rồi thì để đẻ, biết sao bây giờ”.

Quyết định để em bé cũng là lúc tôi bầu được 2 tháng. Thời điểm này tôi ốm nghén nặng nên hầu như không ăn uống được gì, chỉ thèm ăn một số loại cháo như cháo tim, cháo chim bồ câu, cháo lươn, cháo gà ác…

Sợ vợ con ốm, chồng cũng phải mua những thực phẩm đó về nấu cháo cho vợ ăn đủ dưỡng chất. Do mua tim, bồ câu, lươn, gà đắt đỏ nên mỗi ngày nấu cháo cho vợ bầu ăn, chồng tôi mua nguyên liệu cũng phải mất 100-120 ngàn đồng nên rất xót ruột.

Tôi biết vậy nhưng biết chồng không dám nói ra. Mỗi ngày hỏi tôi muốn ăn cháo gì để nấu cho, nghe vợ chốt 1 trong các loại cháo trên là anh lại bảo:

“Giời ơi, sao không thèm ăn cái gì lại chỉ thèm ăn cháo này thế? Ăn cháo nhiều có tốt đâu, chỉ tổ tăng cân vào mẹ mà có vào con tẹo nào”.

Nghe chồng nói vậy mà tôi chạnh lòng, nhưng còn nghĩ anh vô tâm nên mới nói thế.

Hôm qua sau mấy ngày sốt vi rút nên tôi chả thiết ăn gì, chỉ ăn hoa quả, rau củ linh tinh. Chồng chắc thấy vợ ốm quá nên mua 1 con chim câu về rồi nấu cho tôi bát cháo bồi bổ.

Nấu xong, anh bê 1 bát cháo nóng hổi lên tận giường cho vợ bảo ăn còn 2 bố con ăn bún nấu cà chua. Thấy chồng chăm sóc vợ chu đáo, tôi cũng gượng dậy định ăn cháo cho nóng. Nhưng vừa đặt bát xuống, ra đến cửa anh đã lẩm bẩm:

“Nay cô ăn hết những 140 nghìn đấy”.

Vợ ốm nghén, chồng nấu bát cháo bê tận giường rồi lẩm bẩm: Nay cô ăn hết 140 ngàn đấy! - 1

Anh bê bát cháo nóng hổi lên phòng cho vợ bầu nhưng lẩm bẩm câu khiến tôi chảy nước mắt. (Ảnh minh họa)

Tôi nghe rõ từng câu từng tiếng không sai tí nào, chưa kịp hỏi thì chồng đã bỏ ra ngoài. Bưng bát cháo mà nước mắt cứ chảy ra, tôi nuốt không trôi. Ngoài mặt chồng cứ tỏ vẻ thương vợ, chăm vợ bầu nhưng sau lưng thì hậm hực tiếc của. Càng nghĩ tôi càng buồn, đấy là tôi mới ốm nghén và mang thai con của anh, chứ nếu nằm liệt giường thì không biết thế nào nữa.

Theo Thảo Nguyên (Đời sống Gia đình)

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *